Trọng sinh ngụy loli – Chương 17

Edit : Linh Nhi

Chương 17 : Vòng tay

Lâm Dục Phong đi đến bên người Vân Thiên Mộng hỏi: “Mộng nhi đang viết gì đấy?”

Vân Thiên Mộng ngẩng đầu nhìn Lâm Dục Phong, “Luyện chữ, mới học”

Lâm Dục Phong gật đầu, sau lộ ra nụ cười mị hoặc lại không mất sự ngây thơ với cô: “Mộng nhi, sinh nhật vui vẻ”

Vân Thiên Mộng cũng cười gật đầu: “Cảm ơn Lâm ca ca”

“Đây là tặng cho em” Lâm Dục Phong nói xong, đưa cho cô một cái vòng tay tinh xảo.

Cô vừa nhận lấy, kinh ngạc phát hiện vòng tay dĩ nhiên là vòng tay Swarovski, vòng tay làm bằng bạc xung quanh là thủy tinh màu hồng nhạt khắc hình hoa hồng nhỏ ở chỗ móc cài có dấu hiệu của Swarovski.

Lâm Dục Phong thấy cô đánh giá vòng tay, mở miệng hỏi: “Đây là lúc chú của anh đi Mỹ mua về, Mộng nhi thích không?”

Thích, đương nhiên thích, vòng tay thủy tinh của Swarovski, cô làm sao có thể không thích, nhưng là ở thập niên tám mươi có thể mua được một cái vòng tay của Swarovski, rất khó, cho nên, có thể thấy được giá trị của vòng tay này, nội tâm cô có chút rối rắm, nhưng là vẫn gật đầu nói với Lâm Dục Phong: “Thích, cám ơn Lâm ca ca”

Sở Vô Dực nghe thấy vậy, đem tầm mắt dời khỏi sách, buông sách đi đến bên người Vân Thiên Mộng nói với cô: “Mộng nhi, luyện chữ mệt mỏi thì nghỉ, một lúc nữa ăn tối có bánh Tiramisu em thích ăn”

Vân Thiên Mộng vừa nghe, hai mắt sáng ngời, lực chú ý bị hấp dẫn đi, nghĩ đến bánh ngọt Tiramisu, cô không khỏi tán thưởng tay nghề của Hà tẩu, bánh ngọt Tiramisu Hà tẩu làm quả thực là mĩ vị nhân gian, từ lúc cô quấn quít để Hà tẩu làm một lần xong, cô thường xuyên đối với bánh ngọt Hà tẩu làm cười nghĩ không thôi, chỉ tiếc Hà tẩu đối với ẩm thực truyền thống Trung Quốc có cố chấp, rất ít làm đồ Tây.

Sở Vô Dực thấy hai mắt Vân Thiên Mộng tỏa sáng, khẽ mỉm cười với cô, mơ hồ lộ ra hai cái núm đồng tiền.

Lâm Dục Phong thấy Vân Thiên Mộng bị hấp dẫn đi, có chút mất hứng nhíu mày, dù sao tuổi vẫn còn nhỏ, công phu che dấu cảm xúc còn không tốt, hắn nhìn Sở Vô Dực ánh mắt mang theo sự bất mãn.

Không khí trên tầng vi diệu, dưới nhà hai lão nhân lại nói chuyện vui a.

Lâm Tắc ngồi trên sô pha, nhấp nháp chén trà Đại hồng bào thượng hạng, cười nói với Sở Phong: “Phong nhi nhà tôi rất là để ý tới cháu gái ông, cố ý đi theo chú nó đến Mỹ sau đó mang quà về tặng cho cô bé vòng tay, xem ra hai đứa bé này có duyên phận rất sâu nha”

Sở Phong mỉm cười, ông sao lại không biết Lâm lão đầu tử này đang đánh chủ ý gì, nhưng là ông luôn luôn có thói quen không can thiệp đến hôn nhân của con cháu, cho nên cũng chỉ tránh nặng tìm nhẹ nói: “Chuyện của bọn trẻ, chúng ta lão xương cốt này xem không hiểu, vẫn là tùy bọn họ đi”

Lâm Tắc nghe vậy cũng không có nói gì đến chủ đề này, chính là mở miệng nói: “Thời gian không còn sớm, hôm nay tam nha đầu nhà tôi mới từ Hongkong trở về, muốn dẫn Phong nhi đến nhà bác ba nó ăn cơm, sẽ không quấy rầy mọi người chức mừng sinh nhật Mộng nhi”

Nói xong, đi lên thư phòng trên tầng.

Nhưng mà không đợi ông đi đến chỗ chân cầu thang, đã nhìn thấy ba đứa nhỏ từ thư phòng đi ra, Sở Vô Dực bế Vân Thiên Mộng đi đằng trước, cháu trai của ông đi theo sau.

Sở Phong nhìn thấy vài đứa bé xuống dưới, mở miệng cười hỏi Vân Thiên Mộng: “Mộng nhi luyện chữ xong rồi? Sao lại nhanh như vậy đã đi xuống?”

Vân Thiên Mộng nghe vậy tự nhiên là gật đầu, “Đã luyện xong, không tin ông nội của thể hỏi tiểu ca ca”

Sở Phong bật cười: “Ông còn không biết tiểu ca ca của cháu lúc nào cũng bao che cho cháu sao, nó cũng thể dung túng cháu lười biếng”

“Ông nội –“ Vân Thiên Mộng hơi chu môi đỏ mọng, làm nũng với Sở Phong.

Lúc này Sở Vô Dực cũng tiếp lời nói: “Ông, Mộng nhi đã luyện chữ không sai biệt lắm, muốn đi xem Hà tẩu làm bánh ngọt”

“Hóa ra là tham ăn nha, vậy đi xem đi” Sở Phong vung tay cho Sở Vô Dực đưa cô đi phòng bếp.

Lúc bọn họ nói chuyện, Lâm Tắc đã đi đến bên người Lâm Dục Phong, ý bảo bọn họ phải đi.

Lâm Dục Phong biết ý tứ gia gia, mở miệng gọi Vân Thiên Mộng, Vân Thiên Mộng nghe được hắn gọi, kéo quần áo Sở Vô Dực ý bảo hắn thả chính mình xuống, cô đi đến bên người Lâm Dục Phong hỏi: “Lâm ca ca,có chuyện gì sao?”

Lâm Dục Phong nhìn Vân Thiên Mộng nói: “Mộng nhi, anh phải đi về”

“Ân, Lâm ca ca tạm biệt” Cô nghe lời nói, không nghĩ tới vừa dứt lời liền cảm giác được Lâm Dục Phong ôm lấy thân hình nhỏ của mình, đem hai má của hắn chạm vào mặt cô, nhẹ nhàng cọ cọ nói: “Mộng nhi thật đáng yêu, lần khác lại đến thăm em” Nói xong, buông Vân Thiên Mộng ta, cùng ông ngoại rời đi, vừa đi vừa nghĩ, Vân Thiên Mộng quả nhiên giống như mình nghĩ thơm thơm mềm mềm, ôm vào thật thoải mái.

Lâm Dục Phong tiêu sái đi rồi, lưu lại Vân Thiên Mộng một người đứng im không nói gì, vốn có người đối với trẻ con hoặc là trẻ con với nhau làm ra hành động giống như Lâm Dục Phong vừa rồi cũng không phải quá kỳ quái, nhưng là Lâm Dục Phong làm vậy với cô, cô không khó tránh khỏi nhớ tới hắn kiếp trước tuy rằng ôm cô, nhưng là lại dùng lời nói lạnh như băng làm tổn thương cô, có một số việc cũng không phải muốn quên là có thể quên. Tuy nói kiếp này Lâm Dục Phong đến bây giờ đối với cô cũng không sai, nhưng là có một số việc cũng phải cô muốn quên là có thể quên.

*

Thời điểm bữa tối, Sở gia ba vợ chồng cũng về tới đại trạch Sở gia, không hề nghi ngờ là cố ý trở về chúc mừng sinh nhật Vân Thiên Mộng, nhìn thấy cảnh này, cô thật sự là cảm động, kiếp trước cô chưa từng cảm thụ được sự ấm áp của một gia đình chúc mừng sinh nhật cô, kiếp này cô thế nhưng lại may mắn như thế chiếm được tất cả, cho nên sinh nhật năm nay ước nguyện là có thể vĩnh viễn có được gia đình này.

Vân Thiên Mộng hạnh phúc hưởng thụ tiramisu Hà tẩu làm, bữa tối ăn xong, ba vợ chồng cũng chuẩn bị về nhà, Vân Thiên Mộng đi đến bên người Sở Quân Quốc cha trên danh nghĩa của mình ôm đùi hỏi hắn: “Đại bá bá phải đi sao?”

Sở Quân Quốc giật mình, không đoán được cô lại ôm hắn nhưng cũng phản ứng lại nói: “Đúng vậy, Mộng nhi ở nhà phải ngoan ngoãn nghe lời”

Vân Thiên Mộng nhìn Sở Quân Quốc rõ ràng mang theo sự xa lạ đối với cô bộ dáng có chút ủ rũ, Sở Quân Quốc là cha trên danh nghĩa của cô, về tình về lý cô đều hẳn là phải quan tâm, huống chi cô cũng thật sự là đối quân nhân đại bá bá dung mạo xinh đẹp,  đi như gió ngồi như chuông này rất hảo cảm, nhưng mà cô cũng không trách Sở Quân Quốc đối với cô xa lạ, dù sao kỳ thật bọn họ cũng chưa gặp nhau vài lần xa lạ là bình thường, nhưng mà cô cũng không giận, không ngừng cố gắng muốn hắn bế.

Sở Quân Quốc bế lấy cô, cô vươn ngón tay mịn màng nhẹ nhàng chạm vào vết sẹo trên mặt Sở Quân Quốc hỏi: “Đại bá bá nơi này còn đau không?”

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: