Trọng sinh ngụy loli – Chương 18

Edit : Linh Nhi

Chương 18 : Nguyên đán

Sở Quân Quốc cảm nhận được ngón tay Vân Thiên Mộng ôn nhu chạm vào vết sẹo trên mặt hắn, trong lòng giống như bị chạm vào, ngữ khí nói chuyên cũng nhu hòa hơn bình thường, “Đã sớm không đau”

“Nga.” Vân Thiên Mộng cái hiểu cái không gật đầu, sau đó giống như tiểu đại nhân dặn dò Sở Quân Quốc: “Kia đại bá bá về sau phải chú ý thân thể, không thể lại có vết sẹo như thế này”

Sở Quân Quốc nghe vậy, bật cười lắc đầu, hắn vạn vạn không nghĩ tới chình mình thế nhưng có một ngày sẽ bị một đứa bé ba tuổi dặn dò phải chú ý thân thể, nhưng lại không thể phủ nhận trong lòng bị làm cho cảm động, trầm giọng đáp: “Được”

“Kia đại bá bá có thời gian cần về nhà nhiều hơn xem Mộng nhi, được không, đại bá bá một người bên ngoài cô đơn không tốt” Vân Thiên Mộng tiếp tục yêu cầu.

Sở Quân Quốc trầm mặc một lát, sau đó vươn tay vỗ vỗ đầu cô, “Mộng nhi ngoan”

Lúc này Sở Phong cũng đi tới nói với Sở Quân Quốc: “Quân Quốc, Mộng nhi nói đúng đấy, con có thời gian thì về nhà nhiều hơn, con lớn như vậy còn một mình bên ngoài chạy loạn, bảo ta sao có thể yên tâm. Ta lớn tuổi rồi, nhiều chuyện không muốn quan tâm, nhưng là đối với một số người lo lắng không bỏ xuống được, trừ Vô Dực ra còn một người là con, cho nên có thời giân vẫn là về nhà nhiều hơn đi”

Sở phong lời này nói vô cùng sâu sắc, dường như cũng tác động đến suy nghĩ của Sở Quân Quốc, cha hai bên tóc mai đã hoa râm lại như trước vẫn lo lắng cho mình, điều này làm cho hắn không yên tâm. Cho nên hắn nhẹ gật đầu: “ba, có thời gian sẽ về nhiều hơn”

Sở Phong nghe vậy, lộ ra nụ cười vừa lòng.

Vân Thiên Mộng thấy mục đích đã đạt được, cũng nể tình ở trên mặt Sở Quân Quốc hôn mấy cái, lại dính vào lòng hắn làm nũng một lúc mới cho Sở Quân Quốc đi.

Số lần Sở Quân Quốc về đại trạch Sở gia cũng nhiều hơn, bình thường cũng chỉ ngẫu nhiên mới về một lần, bây giờ thứ bảy mỗi tuần đều về thăm, vì thế Vân Thiên Mộng cũng liền nhân cơ hội tăng lên tình cảm cha và con gái, tuy rằng Sở Quân Quốc mặt ngoài nhìn rất uy nghiêm, nhưng mà tiếp xúc cô mới phát hiên kỳ thật tính tình Sở Quân Quốc tốt lắm, cô cũng làm nũng tuy rằng lúc bắt đầu Sở Quân Quốc có chút không quen, nhưng là đến bây giờ đều đã có thể bao dung, ngẫu nhiên còn có thể trêu cô.

Loại tình huống nếu làm cho binh lính bình thường bị Sở Quân Quốc thao cho cực khổ nhìn đến, nhất định sẽ đám ngực dậm chân cảm thán vì sao chính mình không phải loli đáng yêu, nếu bọn họ là loli sẽ cần đối mặt với gương mặt thủ trưởng tuấn mỹ nhưng lại như Tu la, thật sự là lệ rơi đầy mặt.

Thời gian lặng lẽ trôi qua mấy ngày, đến nguyên đán.

Dương lịch một năm mới bắt đầu, theo bình thường mọi người đều nghỉ ngơi, cũng là đương nhiên phải về Sở gia ăn bữa cơm đoàn viên, cho nên ba người con Sở gia ở buổi sáng nguyên đán trở về Sở gia đại trạch, cùng Sở Phong nói chuyện, trao đổi cảm tình an hem, nói chút chuyện liên quan đến công việc.

Vân Thiên Mộng luyện chữ xong cũng xuống nhà chạy tới trong lòng Sở Quân Quốc làm nũng, làm cho hai anh em khác của Sở gia cảm thán hai người cha con này cảm tình thật tốt, ngay lúc Vân Thiên Mộng bị trêu cho cười khanh khách, người giúp việc đưa hai mẹ con vào cửa.

Là Hàn cô cùng Liễu Nguyệt.

Trong phòng khách không khí vui vẻ ấm áp liền nháy mắt bị phá hỏng, làm cho cảm giác thấy vi diệu.

Sở Quân Quốc nhìn đến hai mẹ con Hàn cô đến thản nhiên gật đầu nói: “Cô đến rồi”

Hàn cô gật đầu đáp: “Nguyên đán đến liền đưa Nguyệt nhi đến xem, Nguyệt nhi gần đây thường nói chính mình nhớ gia gia” Cô ta nói chuyện với Sở Quân Quốc ngữ khí cố ý ôn nhu, hoàn toàn không giống với lúc soi mói Vân Thiên Mộng.

Chính là, lúc ánh mắt Hàn cô dừng lại trên người Vân Thiên Mộng, cái loại ánh mắt chán ghét làm cho Vân Thiên Mộng hoài nghi chính mình có phải là có thù hận với cô ta, giống như là nhìn thấy địch nhân vậy.

Vân Thiên Mộng nhìn ra được thái độ của Hàn cô không thích hợp, cho nên người Sở gia bao nhiêu năm quan trường tự nhiên là cũng nhìn ra được, Sở Quân Quốc có chút không vui nhíu mày, nhưng vẫn không nói gì.

Liễu Nguyệt nhưng nhận thức người Sở gia, vào cửa sau đã kêu Sở gia gia, lại nói với Sở Quân Quốc một tiếng chú sau chạy đến bên cạnh tiểu chính thái kéo cổ tay áo hắn nói: “Anh ba”

Sở Vô Dực chính là thản nhiên nhìn cô ta một cái, sau đó kéo ra tay áo của bản thân, đi đến bên người Sở Quân Quốc từ trên đùi bế Vân Thiên Mộng lên nói: “Đại bá bá, cháu trông Mộng nhi” Nói xong, ôm cô ngồi lại bên người Sở Phong.

Thật ra Vân Thiên Mộng may mắn thấy Sở Vô Dực ôm cô đi, bởi vì lúc này vị Hàn cô kia đi tới bên người Sở Quân Quốc, một bên thân thiết ân cần hỏi thăm sinh hoạt hàng ngày của Sở Quân Quốc, một bên dùng ánh mắt phản cảm nhìn cô.

Thật không biết là người phụ nữ này nghĩ gì, cho dù đối với lam nhân đại bá bá có ý tứ, cũng không cần thù hận một đứa bé như cô đi, huống hồ vẫn là biểu hiện rõ ràng như vậy trước mặt Sở Quân Quốc, chắc là cô ta tự cho là mình đã che dấu tốt lắm, kỳ thật lại ai cũng không dấu được.

Cô ngồi trong lòng tiểu chính thái có chút mất hứng nghĩ, ôm cổ tiểu chính thái tìm kiếm an ủi.

Bên kia Hàn cô quả nhiên hỏi lai lịch của cô, Sở Quân Quốc im lặng một lát mới nói: “Cô bé là con gái của tôi”

“Con gái?!” Hàn cô nhất thời giật mình không thôi,tuy rằng ngày đó nghe Sở Vô Đình nói cô bé tên Vân Thiên Mộng này là cháu gái Sở Phong mới nhận nuôi, nhưng là hắn cũng không nói đứa bé này dĩ nhiên là lấy danh nghĩa Sở Quân Quốc.

Sở Quân Quốc thế nhưng lại thu dưỡng một đứa con gái, lại còn dung túng đứa bé này ngồi trong lòng làm nũng!

Chuyện này làm Hàn cô rất tức giận, nhiều năm như vậy, cô ta cho tới bây giờ cũng chưa nhìn thấy hắn thân thiết ôm Liễu Nguyệt như vậy. Nhớ ngày đó chính mình trăm phương nghìn kế dùng ân tình của chồng mình với Sở Quân Quốc để Liễu Nguyệt nhận vào danh nghĩa của Sở Quân Quốc, cô tốn không biết bao nhiêu công phu mồm mép, thế nhưng Sở Quân Quốc nhất định không đồng ý, làm cho cô ta vô cùng bực mình. Cho nên cô ta cũng không vừa mắt Liễu Nguyệt, bộ dạng không dễ nhìn thì thôi, còn không làm cho Sở Quân Quốc vui vẻ. Liễu Nguyệt không làm được con gái của hắn, cô ta làm sao tìm được cơ hội gần quan được ban lộc mỗi ngày tiếp cận Sở Quân Quốc, tiến vào cuộc sống phu nhân thượng lưu.

Nhìn xem quần áo người Sở gia xa hoa, không hề thiếu là đồ nước ngoài ngay cả bách hóa hữu nghị cũng không có, thật sự là làm cho cô ta nhìn hâm mộ không thôi.

Tuy nói Sở Quân Quốc vì báo ân, ở trên việc chi phí ăn mặc không có bạc đãi mẹ con bọn họ, những cũng chưa từng làm cho cô ta có đủ tiền tiêu xài, cho nên vì cuộc sống phu nhân thượng lưu, cô phải tóm được hắn.

Nhưng mà ai ngờ hiện tại trên danh nghĩa Sở Quân Quốc đã có một đứa con riêng, hơn nữa nhìn qua đứa con riêng còn lấy được niềm vui của Sở Quân Quốc, điều này làm cho cô ta cảm thấy chính mình cùng Sở Quân Quốc bị một cái tiểu hài tử xen vào làm cho người ta vô cùng chán ghét, thật sự là làm cho hận nghiến răng.

Nhìn bộ dạng phẫn hận của Hàn cô, trong lòng mọi người Sở gia không nói gì, lẫn nhau trao đổi ánh mắt, Sở Phong mở miệng bảo Sở Vô Đình mang theo bọn trẻ đến trong sân chơi, người lớn có chuyện muốn nói.

Vì thế, Sở Vô Đình đã sắp trưởng thành bất đắc dĩ mang theo một em gái ít hơn hai tuổi, một đứa em trai lạnh như băng, còn có hai đứa em gái trong mắt hắn thuộc loại trẻ con đi đến trong sân.

 

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: