Trọng sinh ngụy loli – Chương 20

Edit : Linh Nhi

     Chương 20 : Tháng mười hai

Liễu Nguyệt nghe vậy, càng ủy khuất, cô bị anh ba mình thích nhất đẩy ngã, không ai quan tâm hỏi cô một câu, vừa mới đi vào đã bị mẹ đánh, dựa vào cái gì Vân Thiên Mộng được tốt như vậy, anh ba ôm cô ta dỗ cô ta bôi thuốc cho cô ta, mà chính mình là phải ăn nói khép nép xin lỗi cô ta.
Cô không cam lòng!
Nhưng mà cô ta lại sợ mẹ mình, sợ là cô ta không nghe lời, mẹ sẽ lại đánh mình, cho nên vẫn cắn răng quyết định mở miệng xin lỗi, nhưng mà cô ta sẽ không quên nỗi nhục nhã ngày hôm nay.
Liễu Nguyệt mở miệng, nhỏ giọng nói: “Vân Thiên Mộng, thật xin lỗi”
Vân Thiên Mộng nghe xong Liễu Nguyệt xin lỗi, thật là cảm thấy cô ta không có nửa phần thành ý, xin lỗi mà không nhìn cô, ngữ khí giống như bọn họ có thù nước hận nhà vậy, Liễu Nguyệt cũng không nghĩ lại, nếu không phải cô ta đẩy cô trước, cô ta làm sao phải xin lỗi.

Đối mặt với người như thế, cô thật sự không muốn quan tâm, rõ ràng không cần để ý, tùy ý Sở Vô Dực cẩn thận bôi thuốc cho cô, một từ cũng không nói.
Không nghe thấy câu trả lời của cô, Liễu Nguyệt càng không vui, cắn môi, nhìn sắc mặt mẹ mình ngày càng khó nhìn, vẫn là không dám nói gì.
Sở Quân Quốc liếc Liễu Nguyệt một cái, nhẹ nhàng thở dài nói: “Về sau, vẫn là không cần đến nhà lớn, nên cho các ngươi sẽ không bớt đi.”
Nghe xong lời này, Hàn di nhất thời biến sắc, liên tục nói: “Quân Quốc, là em lại làm sai gì sao? Vì sao lại nói như vậy?”
Sở Quân Quốc lắc đầu, ánh mắt nhìn Liễu Nguyệt hơi tiếc thương: “Nếu Chấn huynh đệ còn tại…. Nguyệt nhi có lẽ không đến mức như bây giờ….” Những lời này cuối cùng cũng không nói hết, chuyển lời, nói với Hàn di: “Về sau đừng quá hà khắc với đứa nhỏ, các ngươi đi đi”
Hàn di sắc mặt đổi mấy lần muốn nói gì, nhưng là nhìn đến gương mặt lãnh đạm kiên quyết của Sở Quân Quốc sau, một chữ cũng không nói nên lời.
Lúc này, Sở Vô Dực đã cẩn thận bôi thuốc xong cho Vân Thiên Mộng, cẩn thận ở trên miệng vết thương của cô thổi thổi cho cô đỡ đau, nhìn hai mẹ con nhà kia đang rời đi, lạnh lùng nói: “Về sau không được khi dễ Mộng nhi, nếu lại có một lần nữa, sự việc sẽ không đơn giản như hôm nay” Nói xong, ôm Vân Thiên Mộng lên gác.
Mà Hàn di nghe thấy như thế vừa thẹn vừa giận, lôi kéo Liễu Nguyệt phẫn nộ đi ra Sở trạch, vừa đi vừa bất bình nghĩ, không phải là một cái cháu ngoại sao, cho dù họ Sở, tương lai nhất định cũng không dính được quang gì của Sở gia, dựa vào cái gì mà càn rỡ như vậy, sớm muộn gì có một ngày cho hắn khóc.
Mà thẳng đến thật lâu sau, bà ta mới biết được, bà ta năm đó thật là quá xem thường năng lực của Sở Vô Dực.
Sở Phong ngồi trong nhà nhìn bóng dáng hai mẹ con rời đi, cũng là thở dài, sự việc ông đều đã nghe Sở Vô Đình nói, thật không biết Hàn di làm sao có thể dạy con gái thành tùy hứng như thế, chính mình muốn leo cao mưu toan gả cho Quân Quốc còn chưa tính, con gái cũng là tùy hứng điêu ngoa, nếu không phải xem ở ân tình năm đấy Liễu Chân đối với con mình, người như thế ông thật sự không muốn để ý tới, Quân Quốc lần này làm cho bọn họ đi cũng tốt, ông cũng không muốn nhìn thấy người như thế rồi làm hỏng tâm tình, Sở gia sẽ không chặt đứt cung cấp ăn mặc bọn họ, để cho người ngoài cũng không nói được gì.
*
Trò cười hôm nguyên đán rất nhanh đã qua, vết thương trên tay Vân Thiên Mộng cũng vài ngày đã khỏi, vẫn là da của trẻ con, nhanh khỏi, một chút sẹo cũng không có, mẹ con Hàn di bị Sở Quân Quốc nói mấy câu cho đi rồi, lúc nghe nói thế cô vẫn hơi giật mình, không nghĩ tới Sở Quân Quốc thế nhưng ra mặt cho cô, nhưng mà giật mình xong lại cảm động cùng vui mừng, cô cảm thấy, dường như chính mình cùng Sở Quân Quốc trong lúc đó thật sự có thể có cảm tình thân thiết cha con.
Đến tháng Một, sẽ đến tết âm lịch, tết âm lịch năm nay ở đầu tháng hai cho nên qua nguyên đán vài ngày mọi người sẽ vội vàng đặt mua hàng tết, người đến Sở gia tặng quà cũng nhiều hơn, Sở Phong có đôi khi cũng ôm Vân Thiên Mộng giới thiệu cho một số người, Vân Thiên Mộng tự nhiên là lộ ra nụ cười loli ngọt ngào chúc cát tường dỗ mọi người vui vẻ, biến thành không ít người đều biết Sở Phong có một cô cháu gái làm người ta yêu, điều này làm cho Sở Phong ở trước mặt một đám lão bằng hữu rất có mặt mũi một thời gian.
Tiểu chính thái học sơ trung vốn là ở giữa tháng một là được nghỉ, nhưng bởi vì học bù thi giữa kỳ  kéo dài tới một tuần cuối tháng một mới hoàn toàn được nghỉ, thời gian Sở Vô Nhã được nghỉ cùng anh không sai biệt lắm. Chỉ mỗi Sở Vô Đình, vì chuẩn bị đi trường quân đội, bị bố hắn đưa đến bộ đội thao luyện, kéo dài tới hết tháng một mới trở về, ngày hắn trở về, không ngừng cảm thán rốt cục theo địa ngục về tới nhân gian.
Sở Vô Đình cũng đã trở lại, Sở Phong vung tay kêu Sở Vô Đình mang theo mấy đứa nhỏ ra ngoài đi mua đồ năm mới, đồ trong nhà không cần bọn họ lo, chỉ cần mua cái gì bọn họ thích là được. Đối với Sở Vô Đình mà nói, chỉ cần không đi thao trường bộ đội luyện, cái gì cũng có thể nhận, cho nên hắn cũng chọn hôm nay ngày hai sáu tháng mười hai, thừa dịp bách hóa thương mại còn chưa nghỉ mang theo mấy đứa nhỏ đi dạo.
Vân Thiên Mộng chi phí ăn mặc đều không thiếu, cảm thấy cho dù là năm mới, quần áo mừng năm mới Sở Phong đã sớm sai người thuần thủ công chế tác. Thật ra người Sở gia rất nhiều quần áo đều không phải mua ở bách hóa hữu nghị, không hề thiếu là nước ngoài đưa tới bản vẽ thiết kế, trong nước thuần thủ công chế tác, còn có không ít là hàng nhập khẩu, ngay cả bách hóa hữu nghị đều không có, nhưng sau Sở gia lại đặt mua cho cô không ít quần áo mới, có thể thấy được quần áo tốt lắm, cảm thấy quần áo bách hóa hữu nghị cũng chỉ bình thường, cảm nhận được được ý nghĩ của này sau, cô không khỏi có chút thổn thức, thật sự ngày hạnh phúc nhiều quá,  bắt đầu đối với quần áo chọn tam lấy tứ.
Ba người khác tự nhiên là đối với quần áo nơi này không có hứng thú, bọn họ cũng không đi khu trang phục, trực tiếp đi khu vật dụng. Vân Thiên Mộng mua một ít đồ chơi nhỏ mừng năm mới. Nhớ rõ kiếp trước khi ở cô nhi viện, cô mong chờ nhất là lễ mừng năm mới, bởi vì mỗi khi đến lễ mừng năm mới cô nhi viện đều dọn dẹp lại một lần, còn có thể trang trí thêm nhiều trang sức mới, có vẻ đẹp hơn so với bình thường, không chỉ có như thế, thời điểm lễ mừng năm mới  bọn họ còn có thể có được tiền mừng tuổi, tuy rằng rất ít, nhưng lúc đó ở thời điểm chỗ tiền ít ỏi kia ở trong mắt bọn họ là một khoản rất lớn. Đương nhiên, khi mừng năm mới cho bọn họ khó quên nhất chính là cơm tất niên, ở trên bữa cơm tất niên, bọn họ mới có thể ăn đến đại tiệc.
Nhưng bây giờ nghĩ lại, loại đại tiệc này ở Sở gia không tính là gì, cô bình thường mỗi ngày đều ăn đến, kiếp trước cùng kiếp này đều là gặp được hoàn toàn đối lập, cô vô cùng quý trọng cuộc sống tốt đẹp của kiếp này.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: